
Như tôi đã nói,tôi vốn không được sinh ra cũng như không được lớn lên từ đó nhưng trong tôi vẫn ẩn ẩn hiện hiện một hình bóng mà tôi tạm gọi là quê hương,. Vì đó là nơi đã sinh ra ba mẹ tôi,nơi tuổi thơ ba mẹ từng lớn lên nhưng rồi nơi mà mối tình ba mẹ tôi bắt đầu chớm nở lại không hẳn là vùng quê này,rồi một lần nữa chị em chúng tôi lại được sinh ra ở một vùng đất khác.Tôi có tất cả là ba quê hương.
Quảng Nam thân yêu,nơi đó tôi không được ở trần tắm mưa,không được đi chăn trâu cùng lũ bạn,không được thả diều trên cánh đồng đầy vết dày xéo của đạn bom,không được ăn những món ăn đặc trưng dân dã nhưng qua những lời kể lại của mẹ tôi,tôi thấy mình gắn bó và yêu thương quá đỗi.
Nghe mẹ kể lại thì quê tôi nghèo lắm(dĩ nhiên là từ thời của mẹ tôi_bây giờ thì nó cũng đã phát triển rất nhiều)nhà mẹ tôi cũng nghèo ,lại đông anh em nên bữa cơm hằng ngày không thể nào thấy sự hiện diện của hạt cơm hết.Thế nhưng vùng đất cằn cỗi nghèo nàn ấy lại sinh ra và dưỡng nuôi ra hai đấng sinh thành yêu thương nhất đời tôi.
Tôi cũng đã được về thăm quê một lần,một lần thôi nhưng đã để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc khác nhau,háo hức nôn nao,vui mừng khấp khởi rồi lại vỡ òa thất vọng vì nó không giống như trong trí tưởng tượng của tôi nhưng khi chia tay thì lại thấy xao xuyến.Đúng là con nít...
Mẹ tôi hay kể tôi nghe rất nhiều về những câu chuyện ,những trò chơi,những gì mẹ tôi đã trãi qua trong tuổi ấu thơ của mẹ,và tôi lúc nào cũng là một con bé con tròn xoe đôi mắt thích thú để hóng nghe.
Chính vì lẽ đó trong trí tưởng tượng của tôi "quê hương mẹ" bao giờ cũng lạ ,cũng đẹp...
Quê hương là gì hở mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ?
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Lúc nhỏ tôi làm sao hiểu được thế nào là quê hương,chỉ là háo hức bởi vì bị cuốn hút vào những câu chuyện mẹ kể,nhưng rồi lớn thêm chút nữa thì cũng đã dần dần nhận ra:
Quê hương là chùm khế ngọt...
Quê hương là đường đi học...
Quê hương là con diều biếc...
Quê hương là con đò nhỏ..
Quê hương là cầu tre nhỏ..
Nhưng tất cả những thứ này nó trừu tượng quá,vì nơi tôi được sinh ra không hề có?Lớn hơn chút nữa thì mới cảm nhận hết được vấn đề.
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Quê tôi không phải là quê mẹ nhưng không hiểu sao trên mọi nẻo đường của cuộc sống nơi nào có giọng nói giống cha mẹ tôi(mà tôi thường chọc là sai chính tả quá)là tôi lại thấy yêu,bất kể người nào tôi gặp nếu có giọng nói ấy tôi lại thấy thân quen,gần gũi.Rồi cũng vì lẽ đó mà tôi lại đánh rơi mối tình đầu để đến với anh_một người con của xứ Quảng.
Tôi không may mắn bằng anh chị tôi có thể nói được tiếng nói của quê mẹ,nhưng tôi luôn tự hào là một người con,con của người con xứ Quảng.
Nói tóm lại,
tôi yêu mảnh đất miền Trung,tôi quý con người miền Trung
Bạn cần là thành viên của Quảng Nam yêu thương để thêm lời bình!
Tham gia mạng này