Quảng Nam yêu thương

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm - Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say

Mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng
Cô bé ơi sao em vờ không thấy
Khi phượng vĩ bừng lên rực cháy
Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều

Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu
Sợ tuổi thơ - vì sao xanh bay mất
Cái màu tím dâng lên từ lòng đất
Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay?

Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say
Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tím về cô bé
Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ
Muốn nói cùng em đã tím mắt chiều.

(ST)

Chia sẻ 

Thêm một lời bình

Bạn cần là thành viên của Quảng Nam yêu thương để thêm lời bình!

Tham gia mạng này

Vinh Giang Lời bình bởi Vinh Giang vào 6 Tháng 3 2009 lúc 10:09am
lãng mạn và nồng nàn là những cảm xúc của tôi khi đọc bài thơ này. nó làm tôi nhớ lại ngày mình 17 tuổi. cái ngày cuối cùng đứng trên hành lang trường phổ thông, nhìn trời mưa và hoa phượng thả thuyền theo nước. thật là buồn vì quá khứ đi qua, mang theo luôn cái tuổi 17 hồn nhiên. Các bạn thông cảm, hôm nay mình buồn nên hơi sến...

© 2009   Created by Michael on Ning.   Create a Ning Network!

Huy hiệu  |  Báo vấn đề  |  Cá nhân  |  Terms of Service

Dang nhap de chat