Quảng Nam yêu thương

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm - Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say

Có nỗi đau nào triền miên cho bằng nỗi đau cách xa người mình yêu, mà chia tay chỉ vì mẹ cha cấm cản? Phải chi mẹ cha ngăn cấm vì người ta xấu xa, đằng này chỉ vì mẹ cha không thích ngừơi dân vùng đó...
mõi con đường, mỗi quán cà phê mà hai đứa từng đi chơi chung bây giờ lại hóa thành nột nỗi ám ảnh. nơi đâu cũng thấy bóng dáng đó, nụ cười đó, ánh mắt và giọng nói đậm chất Quảng đó. Nói cho cùng thì đâu có ai được quyền chọn lựa cha mẹ và vùng đất mình sinh ra? sao cha mẹ lại có một suy nghĩ quá thành kiến và cũ kĩ đến vậy?
Và rồi mình sợ, sợ sau này sẽ không còn dám yêu ai thật lòng như từng yêu người ấy. Mình sợ yêu người rồi cha mẹ lại can ngăn...
Đau cho mình, đau cho người ta, đau cho tình yêu trong sáng đầu tiên mà chúng mình góp dựng một năm dài. Khi chia tay vẫn đau thắt lòng vì biết hai đứa vẫn còn thương nhau, nhưng đành phải kìm nén và cắt đứt để giải thoát cho nhau.
Nỗi đau này rồi sẽ qua, nhưng những vết hằn và những kỉ niệm mà nó để lại thì sẽ còn day dứt mãi, mãi không thôi...

Chia sẻ 

Thêm một lời bình

Bạn cần là thành viên của Quảng Nam yêu thương để thêm lời bình!

Tham gia mạng này

nhoc's Lời bình bởi nhoc's vào 14 Tháng 7 2009 lúc 3:12pm
Không biết có đường đột lắm không khi bình luận về điều này.Tôi đã đọc và cảm nhận nỗi buồn này của các anh.Hân hạnh làm quen?
Vinh Giang Lời bình bởi Vinh Giang vào 6 Tháng 3 2009 lúc 10:02am
chà, bất ngờ thật nhỉ? Không ngờ trên cuộc đời này có nhiều hoàn cảnh ngang trái giống hệt nhau như vậy. Anh biết không, trước đây tôi từng đọc nhiều sách, và cũng học thơ văn về thân phận con người trong xã hội phong kiến, nhưng giờ đây tôi mới thật sự hiểu nỗi khổ của họ là thế nào. Thật đáng thương cho một đôi nam nữ yêu nhau, nhưng bị ngăn cách chỉ vì cha mẹ không đồng ý - không đồng ý chỉ vì định kiến, chỉ vì cha mẹ muốn thể hiện uy quyền, chỉ vì cha mẹ muốn giữ lại những suy nghĩ cũ kĩ mà xã hội đã bác bỏ, chỉ vì "cha mẹ đặt đâu con ngồi đó", chỉ vì cái danh dự rởm đời mà cha mẹ cho là gia phong, lễ giáo. Thật không biết làm sao mà làm nổi một cuộc cách mạng khai phóng tư tưởng cho cha mẹ tôi đây?
Lê Trương Vũ Lời bình bởi Lê Trương Vũ vào 5 Tháng 3 2009 lúc 11:05pm
Tôi viết những dòng ấy là viết cho cả chính tôi nữa đó bạn ạ. Một lần nữa không biết có phải trùng hợp không mà người ấy của tôi cũng là người cùng quê Duy Xuyên với bạn đó
Vinh Giang Lời bình bởi Vinh Giang vào 5 Tháng 3 2009 lúc 7:29pm
xin cảm ơn anh đã thấu hiểu cho nỗi lòng tôi. thật lòng thì bây giờ tôi bị sốc rất nặng, đến mức dường như không còn muốn vui nữa. Tôi rất cảm ơn vì anh đã chia sẻ, hi vọng sau này anh sẽ tiếp tục đọc và chia sẻ tâm sự cùng tôi. nếu muốn, anh có thể liên hệ với tôi bằng di động hoặc email. rất hân hạnh làm quen.
Lê Trương Vũ Lời bình bởi Lê Trương Vũ vào 4 Tháng 3 2009 lúc 3:13pm
Người lớn thật lạ lùng khi cứ muốn làm những điều họ nghĩ. Yêu nhau thì có tội gì chứ, họ cứ cho rằng như thế là tốt cho con cái nhưng đến một lúc nào đó họ có hiểu cho rằng con cái họ không chỉ sống cho họ mà còn cho chính bản thân nó nữa chứ. Tại sao cứ phải như thế chứ, người con gái tôi yêu cũng đã không vượt qua được rào cản gia đình và chấp nhận một người không yêu. Ôi, Quảng Nam. nơi tôi có cả người tôi yêu và người yêu người yêu tôi.

© 2009   Created by Michael on Ning.   Create a Ning Network!

Huy hiệu  |  Báo vấn đề  |  Cá nhân  |  Terms of Service

Dang nhap de chat